THIÊN ĐƯỜNG ĐÃ KHÉP NGUỒN CƠN

Ca khúc của nhạc sĩ Việt Anh là tiếng thổn thức của lòng người khi đi qua giông bão cuộc đời.

Bạn đang xem: Thiên đường đã khép nguồn cơn

Nhạc sĩ Việt Anh viết Chưa khi nào dành tặng ngay Thu Phương khi gặp gỡ chị trên đất Mỹ sau nhiều thời gian xa cách. Lúc này, Thu Phương mới bước đầu cuộc sống nghỉ ngơi xứ tín đồ còn lắm gian truân. Chị trọng điểm sự ko biết quyết định của phiên bản thân là đúng xuất xắc sai. Việt Anh nhận biết nỗi bi quan chất cất trong dáng vẻ ngồi, các giọng nói của bạn. Sau buổi hôm đó, anh hotline điện nói cùng với Thu Phương vừa sáng tác một ca khúc tặng kèm chị vậy cho món quà tạm biệt. “Phương có muốn nghe bài hát new viết riêng cho Phương, cho đông đảo nỗi bi hùng của Phương?”, anh hỏi. Từ đó, Chưa bao giờ gắn sát với giọng hát của con gái ca sĩ cội Hải Phòng, được khán giả đón nhận nồng nhiệt.



Thu Phương hát “Chưa bao giờ”

Trong trận mưa đêm dịu như gióTrôi qua không gian và nguôi lãng dầnNhững điều anh chưa nói với emHôm chia tay cây vừa buông bỏ láHôm chia ly ô cửa ngõ vẫn sáng sủa đènHát gì lên đi tối quá yên

Giọng ca Thu Phương đầy ẩn ức cất lên gợi cả một trời ký kết ức, lưu niệm lần lượt nối gót quay về. Không gian đêm tĩnh mịch, thoảng hơi mưa gợi nỗi buồn. Lời chia tay chưa kịp nói mà fan đã vội vàng vã rời xa. Cam kết ức bi ai như còn hiển hiện: cây vừa trút lá, ô cửa ngõ vẫn sáng đèn khiến nỗi nhức sống lại chân thật. Đêm im ắng mang đến đáng sợ, đẩy con bạn vào tận cùng đối chọi côi. “Hát gì lên đi tối quá yên” - một lời khẩn cầu tha thiết. Hát lên, phá tan không khí này, phút giây này. Nói bất cứ điều gì, chỉ việc phá đổ vỡ sự im thin thít đang dồn nén. Dẫu đụng vào nỗi đau nhưng mà vỡ chảy còn hơn âm thầm lặng lẽ khôn cùng khiến cho đớn đau đóng băng vô hình.

Xem thêm:

Có thận trọng nào ko xót xaEm nơi đây hay còn đâu đóCô đối kháng xa xưa từ khoảng thời gian rất ngắn nào... Cho vô cùng

Trôi theo loại chảy cơn mơ, cam kết ức chất chứa hạnh phúc lẫn bi lụy đau đồng loạt thức giấc. “Có bình yên nào ko xót xa?” - câu hỏi vang lên nhức nhối, cũng chính là lời chiêm nghiệm. Để đến ngày an nhiên, cẳng bàn chân phải giẫm trên lớp bụi gai ứa máu. Để đụng vào thanh tĩnh, trong thâm tâm ắt phải trải qua bao xa xót trong đời. Lúc hát, Thu Phương như tự hỏi mình, hỏi người, câu hỏi mà cũng chính là lời từ bỏ sự. Trong phương pháp ngắt nhịp của chị với niềm thổn thức. Bình yên vốn chẳng tiện lợi nên hành trình đến với cẩn trọng cần lắm đều yêu thương, bao dung, vị tha và đợi chờ. Đợi đợi ngày sóng gió đi qua. Đợi ngóng ngày ta biết đối diện, đồng ý mọi điều dìu dịu nhất.

Em chỗ đây tốt còn nặng nề lòng cùng quá khứ? đơn độc hiện hữu từ bao giờ, từ bỏ xa xưa, từ chi phí kiếp cho hiện tại, bao vây đến thời điểm nào? cô đơn từ khi gồm anh, xa anh hay cho bao giờ? Lời phỏng vấn nhức nhối, nỗi nhức trong câu hát như thêm nặng, thêm dài.

Đi về đâu cũng là thế, bi tráng kia còn trong dáng vẻ ngồiThiên đường xưa khép lại... Trường đoản cú muôn năm rồiThiên mặt đường đã khép nguồn cơnTừ hôm dòng sông rũ mìnhQuên được không đều điều... đã bao giờ quaQuên được hằng ngày mùa đôngNhìn ra ngày sương giá chỉ mềmQuên được không rất nhiều điều ta không bao giờ

Sau tất cả, lời hỏi là để trấn an, do câu trả lời rất hiển nhiên: “Quên được không đầy đủ điều ta chưa bao giờ”. Việt Anh phát âm và chạm với nỗi bi thảm qua dáng ngồi lặng lẽ âm thầm trong chiều của Thu Phương lần gặp gỡ nhau. Câu hát “Đi về đâu cũng là thế, bi thiết kia còn trong dáng ngồi” được hoài thai từ hình ảnh đó. Cầm cố nên, “khi trái tim mình vừa "chạm" vào ca khúc, tôi đang không ngăn được nước mắt”, ca sĩ nói. 

Người bạn đường tri kỷ Việt Anh đã thấu hiểu Thu Phương nhưng nói hộ lòng của một người con gái từng bước qua biết bao thăng trầm cuộc sống. Chưa bao giờ cũng là tiếng lòng của nhiều người. Ai ai cũng đi qua tổn thương, mất mát nhưng đều nên “rũ mình” quăng quật lại ngày hôm qua để đón nhận thực tại hôm nay mà trân quý. Chút buồn, chút ưu tư, chút xót xa, luyến tiếc… sinh sống dậy mọi khi ca khúc vang lên.