Những Cánh Hoa Bay

Có rất nhiều lúc, fan ta thấy mấy cánh hoa đong đưa, bọn họ tưởng rằng tất cả cơn gió phảng phất qua, tuy thế mấy ai thấy, có tín đồ đang đùa vui với mọi cánh hoa đó.

Bạn đang xem: Những cánh hoa bay

***

Con bé nhỏ khẽ cựa người. Thiên loáng nghĩ, số đông tiếng động do cậu gây nên đã đánh thức nó, nhưng mà rồi cậu khẽ cười, cái cười như vẫn đùa cợt chính bạn dạng thân cậu, làm thế nào con nhỏ bé đó cảm nhận được sự tồn tại của cậu? nghĩ về vậy, nhưng mà Thiên vẫn đi ra ngoài ban công, cậu bé nhỏ vẫn đứng ngắm con nhỏ nhắn say giấc cũng bước đi theo Thiên. Ko biết là do đuểnh đoảng hay là vì không muốn, nhưng mà chẳng đêm nào con ngừng hoạt động thông ra ban công lại.

*

Đã nhì giờ đêm, bầu trời không chút ánh sáng, chỉ vài ba ánh sao dặt dìu cùng ngọn gió thoảng nhẹ. Buổi đêm. Đó là thời tương khắc Thiên thấy ngôi nhà đã từng có lần là của bản thân trở đề nghị tĩnh lặng, y như lúc cậu còn sống nghỉ ngơi đây. Thiên dang tay ra, tương tự cánh đưa ra sắp cất cánh vào bầu trời đen thẳm. Thiên không còn chú ý đến không gian xung quanh bản thân nữa, không để ý đến đứa bé nhỏ đang ngồi ở bên cạnh Thiên cũng bắt chiếc cậu, ngoài ra nó bắt chước mọi đụng tác nhưng cậu làm, như thể học tập mặc dù rằng nó đối với con nhỏ bé cũng suýt kiểm tra tuổi nhau, không đề nghị học hầu hết động tác dễ dàng ấy. Có thỉnh thoảng Thiên đắn đo vì sao cơ mà nó hoàn toàn có thể đi theo gia đình này lâu cho thế.

Có tiếng bước chân, Thiên cù lại, cậu mở to mắt, tưởng ngàng, con nhỏ nhắn tỉnh lại từ dịp nào. Nó sẽ đứng ko kể ban công, cạnh cậu, và, giương tay giống hệt như cậu. Trong một phút, cậu nhoáng nghĩ con nhỏ xíu sẽ lao xuống, tuy nhiên rồi nó thu tay về, chú ý về khoảng tầm tối phía trước. Nó nhón chân, sờ tay khẽ vào chiếc chuông gió làm nó đung đưa. Âm thanh đó không thực sự to, nhưng vào giờ này, nó cũng khiến người ta cạnh tranh chịu. Đứa trẻ cạnh bên Thiên thốt nhiên đưa mắt nhìn cậu, mỉm cười. Thiên đắn đo nên hiểu cái cười ấy là cầu hòa may mắn muốn bào cậu chớ giận con nhỏ bé hay còn biện pháp hiều nào nữa xuất xắc không. Thật ra, Thiên không muốn ai sờ tay vào mẫu chuông gió treo trên nai lưng ban công ấy. Đó là món quà duy nhất mà Trúc tặng ngay cậu cùng với tư bí quyết đặc biệt. Phần đa hồi ức về Trúc như 1 sợi dây níu cậu lại với trần gian mà dòng chuông gió ấy là 1 trong những mấu vào sợi dây rất dài vô tận, là cô ấy chứ không phải là gia đình cậu, bởi vì lẽ, nó vốn chưa khi nào là gia đình.

Bất thốt nhiên cậu thấy mình với con bé xíu giống hệt nhau. À, có lẽ, nó bất hạnh hơn cậu. Bố cậu ra đi vào trong 1 ngày mùa đông, loại vali ông đưa theo ám hình ảnh cậu cho tới hôm nay, mỗi lần nhìn ai không tính phố cùng chiếc vali với tầm vóc vội vã, cậu lại ngoái nhìn. Còn chị em cậu, bà cũng bỏ cậu lại, bởi vì trên khuôn phương diện cậu, in hằn đa số nét như tạc tự khuôn mặt của ông...Căn công ty như một hố chôn cậu vào một trong những dằn vặt, đau buồn. Cơ mà rồi, cậu thấy mình đã nghĩ "thông suốt", không thể tình cảm thì cũng tránh việc níu kéo nhau, bao gồm lẽ, lựa chọn của họ là điều rất tốt họ rất có thể làm mang lại nhau, cho thiết yếu cậu. Nhưng con nhỏ xíu thì lại khác, nó tội nghiệp hơn cậu. Nó mới chỉ 15 tuổi, còn ngày ấy, cậu cũng hoàn toàn có thể coi là trưởng thành. Con nhỏ bé không thể rời ra khỏi nơi đây, khu vực đã khiến cho nó không hề ít vết thương, theo cả nghĩa nhẵn lẫn nghĩa đen. Trọng điểm hồn nó còn non nớt như 1 mầm cây, một mầm cậy thiếu đi phần nhiều giọt nước của hạnh phúc gia đình.

Hàng ngày, người cha trở về, vào hầu hết ngày thường, lúc ông ko say xỉn, nó chỉ dè dặt quan sát ông. Nó trở yêu cầu lầm lì, ít giao tiếp với người khác, kể toàn bộ cơ thể trong căn nhà này. Còn phần nhiều ngày ông trở về cùng mùi rượu nồng nặc, ko sớm thì muộn, buổi tối đó, nó cũng sẽ nhận được vài dấu thâm trên cơ thể. Còn bà mẹ nó, nó cũng không nói chuyện, Thiên nghe loáng thoáng rằng, lẽ ra, gồm một cậu nam nhi được có mặt chứ không phải nó, nhưng, cuối cùng, tín đồ được hiện ra là nó - một đứa phụ nữ vô dụng, theo như lời phần đa người...

Xem thêm:

*

Thiên đắn đo nó có yêu dấu người đáng lẽ đã sửa chữa nó tốt là phẫn nộ vì fan anh trai ấy nhưng nó bị ghét bỏ, hoặc giả là fan anh ấy đã để cho nó bắt buộc chịu đứng toàn bộ những lắp thêm đang ra mắt xung quanh nó một mình trong cô độc. Thiên đôi khi không biết đứa bé xíu vốn được sinh ra có ghét con bé nhỏ hay không, ghét vì chính con nhỏ bé đã sửa chữa thay thế nó sống, tốt biết ơn chính con nhỏ xíu vì nó đã chịu đựng những vấn đề này thay mang lại cậu. Gia đình đang thuê tòa nhà này, Thiên thấy nó sẽ rạn nứt từ siêu lâu. Những bất đồng quan điểm và đổ vỡ vì những điều thông thường nhất cũng làm đầy đủ thứ thêm tồi tệ. Và, đều khi nó rút bản thân vào ngôi nhà này, ở dưới nhà, tiếng bào chữa vả, vỡ lẽ lại vang lên, như rút đi đều gì còn còn lại của tình yêu ngoài ngôi nhà, như đem đi sự thận trọng vốn có trong ngôi nhà đã từng là của Thiên...

Những xô người thương ấy là các thứ cậu đã nhận ra vào suốt thời hạn họ ngơi nghỉ đây, cậu thấy nó sản phẩm ngày, hàng giờ. Nhưng cũng có thể đó là một trong những mẩu của cuộc sống ngoài kia sẽ diễn lại dưới nơi mà câu từng sống. Đôi khi, cậu ao ước tìm cho doanh nghiệp một lối thoát, khỏi cuộc sống đời thường hiện tại này. Ừ, chính là lí bởi cậu vẫn đứng lặng khi mẫu xe lao đến....vậy mà giờ, cậu vẫn làm việc đây...

Con bé bỏng đặt tay lên lan can, nó nuốm nhoài fan ra ngoài, như đang cố lấy khoảng tầm tối đang phủ lên nó, và cả cậu. Đôi đôi mắt con bé bỏng vẫn mở to, chú ý xoáy về phía trước. Có đôi khi, Thiên từ hỏi, con bé nhỏ ấy gồm biết nói không? bỗng dưng nó dừng hành vi của nó lại, trở về phía góc tường một giải pháp nhẹ nhàng rồi nhặt lên tay nó, một vạt hoa sữa. Không, là hạt new đúng! gần như hạt của nhiều loại cây phân phát tán dựa vào gió cứ khẽ lay hễ trong tay nó, mà lại như chưa xuất hiện gió, nó vẫn chưa bay! Chúng, các cái hạt hoa sữa ấy, đã mắc kẹt chỗ góc tường này bao thọ rồi, ngày nào cũng ra đây, sao Thiên không nhận ra chúng nhỉ? phải chăng, đôi mắt người ta quan trọng nào thấy được phần đông góc khuất sau bức tường có tên cuộc sống.

Con nhỏ bé đặt tay lên ngang tầm vai nó rồi thổi, một chút ít hơi thôi, tuy thế cũng đủ làm phần lớn hạt hoa ấy cất cánh lên cao, như sắp cất cánh đi, vụt mất khỏi tay nó. Nó gửi đôi bàn tay, bắt vội, phần đông cánh hoa ấy nằm gọn trong tay nó. Vô thức, Thiên cũng đưa bàn tay bản thân ra, bắt mang vạt hoa đã sắp bay xa. Các vạt hoa ấy cũng nằm gọn trong tay cậu nhưng không thể dừng gửi động, nó vẫn cất cánh đi, mất hút. Bất giác, cậu thấy đau ở vào tim! Cậu đang không thể níu kéo khi tất cả thể, gia đình, cuộc sống, thiết yếu cậu. Tất cả trôi tụt ngoài lòng bàn tay cậu, như vạt hoa kia. Thiên bỗng nhiên hiểu ra tương đối nhiều thứ..Rằng giả dụ cậu chịu níu giữ mái ấm gia đình khi còn tồn tại thể, gồm lẽ, họ đang không rời bỏ cậu, rắng, nếu như cậu chọn cuộc sống thường ngày thì cậu đã sống, rằng, đã tới khi cậu đề nghị buông tay, dòng buông thanh thản, từ bỏ những thứ không thể thuộc về mình! Cậu chú ý sang mặt cạnh, con bé nhỏ mở lòng bàn tay, cánh hoa nhẹ bay theo gió, chấp chới. Đôi mắt ngày thường đựng đầy sự sốt ruột và nghi kị, nay đột nhiên sáng lên, như đã có được hồi sinh. Thiên tin tưởng rằng con nhỏ nhắn cũng đã nhận được ra tương đối nhiều thứ, theo cách của chính nó. Chính nó đã làm đều điều nhưng mà nó biết là đem đến niềm vui và đầy đủ điều nhưng mà nó hằng hy vọng ước.

Thiên bỗng nghe tiếng con bé cười, và đứa nhỏ bé đứng cạnh cậu, cũng cười, tiếng mỉm cười ấy như níu Thiên về hiện tại trước mắt. Con bé bỏng đã trèo hẳn lên lan can của ban công, chân nó đong chuyển nhè nhẹ. Tay con bé với theo cánh hoa đang bay chầm chậm tối ngày tối, Con nhỏ bé vươn tay ra không còn mức rất có thể vẫn thiết yếu nào với tới phần lớn cánh hoa đang cuộn bản thân theo cơn gió. Nhưng Thiên cũng không vững chắc lắm, vì hiện nay làm gì gồm gió tê chứ, dòng chuông gió, nó đã chấm dứt đong đưa. Con nhỏ bé với tay ra xa hơn, chiếc thân hình nhỏ tuổi bé của chính nó như hòa theo cơn gió, mái đầu ngang vai nó cứ lắc lư. Đứa bé xíu vẫn nở một thú vui mà Thiên không phát âm được ý nghĩa sâu sắc của nó, mơ hồ nước chứa hạnh phúc trong ấy. Rồi như 1 con rối dứt vai diễn của chính mình trên sảnh khấu, một cách bất ngờ bị bạn ta giảm mất sợi dây, con nhỏ xíu nhún bản thân rồi rơi thắng xuống, Thiên cơ hồ như thấy con rối ấy nhảy chân như bạn vũ công kính chào tạm biệt khán giả khi dứt vai diễn của mình.

Rất lâu sau khi con rối ấy xong xuôi vai diễn, bạn ta new nhốn nhào chạy ra phía bên ngoài để thấy 1 cảnh tượng cơ mà mãi trong tương lai cũng khó lòng nhưng quên được. Duy chỉ là tín đồ ta không thấy bên trên ban công ấy, Thiên đang chú ý xuống mà ánh nhìn cậu thẫn thờ bởi sự kiện đột ngột ấy. Thiên lần chần câu nhỏ nhắn đứng kế mình có chắc rằng nó đã làm điều đúng, còn con bé lúc này liệu có hối tiếc hay không, Thiên chỉ biết rằng, bàn tay con bé, vẫn mân mê mấy cánh hoa tiếng đã chiếu qua tay nó, chới với.