Nhà Giáo Ưu Tú Mạnh Dung

Khán giả xem phim thường thấy một ông già Nam cỗ thật đẹp mắt lão, khi thì vào vai ông ba bắt rắn trong phim Đất phương Nam, lúc lại là thân phụ vợ của bác Tôn trong việt nam tiếng gà trưa, hoặc ông già người Chăm yêu phương pháp mạng giữa những người nhỏ thành phố, nt nam Sơn trong rạng đông châu thổ, tới đây sẽ là ông già kháng Tây trong fan Bình Xuyên...

Bạn đang xem: Nhà giáo ưu tú mạnh dung


*

Biết bao nhiêu phim nhưng người theo dõi ít nào ngờ ông là một trong người thầy hơn 20 năm đứng trên bục giảng của trường sảnh khấu, đặc trưng lại là 1 trong những "người Bắc" đúng thương hiệu nhưng từng làm cho kép chánh cải lương xuyên suốt mấy chục năm! quả thật, "lão chi phí bối" này nội lực thâm hậu, "môn phái" nào thì cũng chơi được! Lão tiền bối thường mỉm cười khà khà, rung cả cỗ râu bội nghĩa cực kỳ... ăn ảnh!

Giang hồ nước từ thuở nằm nôi

Lão nghệ sĩ mạnh mẽ Dung tất cả một quãng đời khá giống như nhà ảo ảnh thuật Mạc Can của đất phương Nam. Ấy là khai sinh hổng biết ghi quê quán... Sinh sống đâu! giả dụ Mạc Can được hình thành trên một chiếc ghe bầu trôi theo sông nước, bến nào thì cũng là quê, là bên thì khỏe mạnh Dung được xuất hiện trên một toa xe cộ lửa, cũng trôi dọc dải đất việt nam hình chữ S, ga nào thì cũng gọi là quê. Cha ông là nhân viên xe lửa, dẫn bà xã con theo, tới ga Khánh Hòa đẻ một đứa thì đặt tên Khánh, tới ga Vinh đẻ một đứa thì viết tên Vinh, nhưng hotline trại ra là Dung. Từ thời điểm năm 1940 tính đến 1952, cậu nhỏ nhắn Dung đón mười mấy ngày xuân trên chuyến tàu lang bạt kì hồ kỳ hồ. Đó vừa là nhà, vừa là trường học của cậu, vừa là địa thế căn cứ kháng chiến của thân phụ tham gia phòng Pháp. Năm 1952, bạo gan Dung mới được về tp hà nội "định cư", cùng 1954 giải hòa thủ đô, bắt đầu mở ra một bé đường thẩm mỹ và nghệ thuật mà ông theo đuổi cho tới tận bây giờ.

“Dòng dõi” bí quyết tân

Cái duyên cải lương đến thật tự nhiên và thoải mái cứ như trời định. Được về Hà Nội, khỏe mạnh Dung mê ngay phần đông đêm hát cải lương, tối nào cũng chờ xả dàn vô coi màn chót. Hà nội thủ đô hồi ấy cải lương rộn ràng tấp nập không thể tả. Bà mẹ Kim chung lập đoàn Chuông quà thuộc hàng "đại bang", về sau vô phái mạnh bà mới đổi tên thành doanh nghiệp Kim Chung. Còn các tỉnh thì nơi nào cũng có đoàn, kéo về tp hà nội hát suốt. Bạo phổi Dung coi vớ tần tật cả "đại bang" lẫn đoàn tỉnh giấc lẻ, riết thuộc luôn bài ca, nét diễn. Cùng năm 1957, ông xin vào học ở Chuông Vàng. Đến năm 1959 mới ra đời Trường sân khấu Việt Nam, và táo bạo Dung đưa sang học chủ yếu thức. Mọi bậc thầy nổi tiếng của miền nam bộ ra tập kết đã đào tạo cho những rứa hệ nghệ sĩ cải lương tài danh phía Bắc, chính là thầy Tám Danh, ba Du, Ngọc Bạch, chi Lăng, Thanh Hương... Mang đến nên, ra trường khỏe mạnh Dung với Thanh Dậu (vợ ông) đều đổi thay đào kép chánh của đoàn Chuông Vàng. Không những thế nữa, lớp nghệ sĩ của ông được nhóm của thầy Tám Danh đến thể nghiệm một cái cải lương mới, đổi mới cho hợp với tiết tấu của thời đại.

Năm 1969, bạo gan Dung lại làm một cuộc cải tiến nữa với chính mình. Ông về đoàn cải lương nam Bộ, một "đại bang" nổi tiếng của nhà nước. Ở đây, dứt khoát ko nói giọng Bắc, gắng là bạo phổi Dung bắt buộc tập tiếng nam giới muốn... Trặc lưỡi. Ông cười: "Ý trời, y như học ngoại ngữ vậy. Nhưng tôi lại mê say lao bản thân vào thử thách vì cải lương thì cần thuần phong thái Nam bộ như thế". Nhờ vậy, sau năm 1975, ông giữ diễn suốt những tỉnh phía Nam. Rồi ông trở về Bắc tham gia thiết kế Nhà hát Cải lương T.Ư, học đạo diễn, lại tảo vô dùng Gòn bắt đầu cái nghiệp làm "thầy", gắn luôn với nghiệp cải lương nhưng mà ông trót đeo mang.

Xem thêm: Lấy Nhân Mụn Có Tốt Không ? Tác Dụng Của Việc Lấy Nhân Mụn? Lấy Nhân Mụn Có Tốt Không

Nỗi niềm phấn trắng

Mấy năm trước, tôi thường đến tham quan du lịch những buổi lên lớp của thầy to gan lớn mật Dung. Ông vừa quản lý nhiệm vừa dạy môn nghệ thuật biểu diễn. Ông không hề già yếu, chậm trễ như mấy nhân thứ trong phim, mà nhanh nhẹn, khỏe mạnh mạnh, thậm chí còn rất... Mô-đen! Ông "dợt" tụi nhỏ ra trò, "dợt chừng làm sao tụi bây làm được bắt đầu nghe"! Ông dạy từng ly từng tí, hò hét khản cổ bên trên sàn tập ầm ĩ và chỉnh ngay tức thì những biểu hiện kém đạo đức trong lớp trẻ. Ông thở dài: "Dạy học tập như đãi mèo tìm vàng! có em mê nghề dẫu vậy không năng khiếu. Có em năng khiếu sở trường nhưng không chịu đựng rèn luyện hết mình cùng tu dưỡng đạo đức. Tiêu chí của tôi là cân đối giữa đức cùng tài. Nếu như không ý thức được thiên chức nghệ sĩ cừ khôi thì đã mau thui chột tài năng. Tôi khuyên những em nên tôn trọng khán giả, kính trên nhường dưới với đồng nghiệp, rèn luyện trong ứng xử, hành vi... Rốt cuộc, mọi đứa tôi la mắng nhiều nhất sau này thành lập lại trở lại thăm tôi các nhất". Hỏi về phần đa đóa hồng trong ngày nhà giáo, ông mỉm cười: "Đời sống mỗi thời từng khác, phải đồng ý thôi. Nhưng lại tôi vẫn vui khi nhìn thấy học trò sinh sống đượåc bởi nghề chứ học chấm dứt rồi long dong thì bi thảm lắm! mang lại nên, ngay lập tức từ vào trường tôi đã bảo các em viết đái phẩm để nếu ra trường không có đoàn hát thì sẽ làm cho sân khấu quần chúng, cổ động. Quả thật, nhiều em vẫn về những nhà văn hóa quận, thị xã coi như ko uổng công thầy trò vất vả mấy năm trời".


Và bao gồm cái nghiệp "phấn trắng" cũng có tác dụng ông phải lưu ý đến khi dìm vai đóng góp phim. Là gương mặt khá ăn uống ảnh, ông được mời liên tục nhưng phim nào làm cẩu thả hoặc ngơi nghỉ bê bối bị đề đạt là ông xong xuôi khoát rút lui. "Thầy cô không làm gương thì cực nhọc dạy học tập trò lắm. Làm nghệ sĩ thì làm, nhưng sau cuối cũng không được quên bản thân là nhà giáo".

Chuyện vui điện ảnh

Lão chi phí bối quả là "người của điện ảnh" bởi rất nhiều cảm xúc. Chỉ ngồi nói lại một phân đoạn tảo trong rừng Sác, lúc ông già ôm đứa phụ nữ bị giặc giết chết mà dũng mạnh Dung sẽ chảy nước mắt. Thảo nào, đạo diễn chỉ mang lại quay một lượt là xong. Nhưng mà rừng Sác liên tục âm u, hóng được chút nắng ý muốn dài cổ, trường hợp quay không đạt nghĩa là buộc phải chờ tiếp tục. Lão tiền bối làm cho đạo diễn khoái vượt chừng!

Đạo diễn phim Đội bóng mong mơ còn khoái hơn thế nữa khi ông già mạnh mẽ Dung chịu đựng chơi tập patin để vào vai ngọt xớt. Sáng sủa sáng, bạo dạn Dung mang quần soọc, vác đôi giầy ra sân Tao Đàn "lướt sóng" thuộc tụi bé nít, vấp ngã oành oạch. Một cặp vợ ông chồng đi ngang, hứ: "Đồ cha già... Mắc dịch!". Lão chi phí bối giận tím mặt: "Nói gì dzậy?". Cô vợ liếc xéo một cái, hổng thèm trả lời. Nhưng quan sát kỹ lại... Thấy thân quen quen. Bà Thanh Dậu vk ông phải chạy tới giải thích: "Ổng sắp đến đóng phim đó mà!". Khán giả liền cười rối rít.

Vậy đó, mà hiện giờ Mạnh Dung đang được trường phân công dạy dỗ môn Kỹ thuật biểu diễn cho lớp điện ảnh. Vốn nghề, vốn sống gồm thừa. Với 65 tuổi, ông vẫn khỏe mạnh re "chiến đấu". Bao nhiêu bạn béo ù, bụng lớn còn ông vẫn bản thân hạc xương mai, quả là "của hiếm" cho các đạo diễn "săn" người!