Nếu Trăm Năm Là Hữu Hạn

"Nếu biết trăm năm là hữu hạn" đưa độc giả đến các cung bậc cảm xúc, những không khí tưởng chừng không thể quay về, vừa hoài niệm, sâu sắc, lại giản dị, chân thành...

Bạn đang xem: Nếu trăm năm là hữu hạn


Phạm Lữ Ân là cây viết danh phổ biến của 2 người sáng tác đồng thời là 1 cặp vợ ông chồng được rất nhiều bạn đọc trẻ em yêu mến: Đặng Nguyễn Đông Vy với Phạm Công Luận.

Nhờ kết hợp giữa tầm nhìn trong trẻo, tinh tế, tinh tế và sắc sảo với sự từng trải, yêu thích và khoan dung, những bài viết của người sáng tác được phần đông kiến giải đầy độc đáo và thâm thúy về cuộc đời, không những cho người trẻ tuổi mà cho bất kể ai, ở bất kỳ lứa tuổi nào.

Nếu biết trăm năm là hữu hạn là cuốn sách đưa độc giả đến các cung bậc cảm xúc, những không gian tưởng chừng ta cần yếu quay về, vừa hoài niệm, sâu sắc, vừa giản dị, chân thành, vừa thừa khứ, hiện nay tại. Cuốn sách cứ núm cuốn ta đi một biện pháp nhẹ nhàng cùng đầy sâu lắng…

*
Cuốn sách Nếu biết trăm năm là hữu hạn của tác giả Phạm Lữ Ân.

Đôi khi giữa ngổn ngang cuộc sống, bạn không nhận ra bản thân đã tiêu tốn lãng phí thời gian, tiền bạc, công sức... Vào rất nhiều thứ vô bổ. đôi lúc bạn lập cập chạy đua cùng thời hạn mà quên cảm nhận những thay đổi, điều thú vị, niềm hạnh phúc xung xung quanh ta. Cứ thế, ta cấp vã làm, ăn, ngủ, yêu và vội vã… sống.

"Người ta gọi tuổi bắt đầu lớn là "tuổi biết buồn". "Biết buồn" có nghĩa là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết bi đát tức là bước đầu nhận ra sự hiện nay hữu của không ít khoảng trống trong tâm hồn. Biết bi ai là khi nhận biết rằng có những khi mình cảm giác cô độc.

Khi đó, hãy dành riêng cho sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng góp khung sự cô đơn trong số lượng giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Những lần vào căn hộ ấy, mặc dù tự nguyện giỏi bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh đi khám phá bản thân vào sự tĩnh lặng.

Để rồi sau đó, bạn bình thản cách ra, khép ô cửa lại với trở về với cuộc sống bộn bề thường ngày, vốn lắm nỗi bi hùng nhưng cũng không bao giờ thiếu niềm vui...".

Xem thêm:

Cuốn sách với bí quyết viết dịu nhàng, giọng văn như thủ thỉ, khiêm nhường khiến người hiểu như được đắm mình giữa những dòng cảm xúc. Đọc 40 truyện ngắn, độc giả hoàn toàn có thể bắt gặp phiên bản thân làm việc những mẩu truyện ấy. Những điều đó khiến ta phải tạm dừng suy ngẫm, chiêm nghiệm lại bạn dạng thân mình nhằm sống giỏi hơn cho mình và mọi người xung quanh.

“Có số đông món quà cơ mà bạn không cần phải tốn tiền mua. Bao gồm món quà mà lại bạn luôn luôn muốn được nhận. Bao gồm món vàng mà tín đồ khác mong chờ bạn tặng”. Các bạn hãy sống trọn vẹn cho 1 ngày hôm nay, sinh sống thật và giành cho nhau hầu hết gì tốt đẹp tuyệt vời nhất để cảm nhận cuộc sống từ chính tâm hồn mình bởi “Ngày mai ban đầu từ ngày hôm nay”.

Có thể nói, Nếu biết trăm năm là hữu hạnlà quyển sách dành cho những người đang mất phương phía trong cuộc sống. Vày cuốn sách là các chân lí, ý niệm nhân sinh của fan từng trải viết về tình yêu, tình bạn, gia đình... Giúp bạn suy xét lạc quan, xác minh được phía đi chính xác cho cuộc đời.


Cuốn sách đầy sâu lắng về xúc cảm của tuổi trẻ

“Cho phần đông ngày không nhau nhưng mà vẫn đau” là quyển nhật ký bé dại mà làm việc đó người sáng tác đã thay chúng ta viết hầu như tháng ngày đầy vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau cùng tất cả cảm hứng của tuổi trẻ...


nếu biết trăm năm là hữu hạn sách nếu như biết trăm năm là hữu hạn cuốn sách ví như biết trăm năm là hữu hạn sách hay nếu như biết trăm năm là hữu hạn. Phạm Lữ Ân


*

Yêu bằng trái tim của một siêu nhân vật

0 18

Ái tình y như cuộc hành trình dài mà kẻ cỗ hành không nên biết đến tương lai? Đôi khi, chỉ cần dũng cảm tiến về phía trước không chút tiếc nuối và lưỡng lự đã là thừa đủ!

*

Nguyễn Vĩnh Nguyên - giờ đồng hồ đập của một trái tim yêu Đà Lạt

3 1 2 150

Nhà văn hoài niệm về một Đà Lạt với màu xanh lá cây lam của tảo, color nắng vàng và mù sương, mùi hương nhẩn đắng của nhụy hoa trong sách "Với Đà Lạt ai cũng là lữ khách".

*

sống trong hải dương nhớ

0 2

Đọc Lê Minh Hà dễ xao lòng, nỗi nhớ hiển thị theo ngày tháng nhưng dần xa xôi, trong ký kết ức của mình, cái bi quan mơ hồ như dưng đầy thêm.