'Nỗi Nhớ Mùa Đông'

Mỗi lúc đông chớm về theo từng đợt gió lạnh, giai điệu thân quen từ ca khúc “Nỗi ghi nhớ mùa đông” của nhạc sĩ Phú quang quẻ lại vang lên đâu đó.

Bạn đang xem: 'nỗi nhớ mùa đông'

Bài hát được xem như "bảo chứng" mang đến mùa đông, từ khóa lâu đi vào vai trung phong trí của tương đối nhiều người, đặc trưng những fan con xứ Bắc.

Nhạc sĩ Phú Quang chia sẻ ông bắt gặp bài thơ Không đề nhờ cất hộ mùa đông của Thảo Phương vào tập thơ được nữ thi sĩ tặng. Vì yêu mếm những câu thơ, ông đã viết thêm ca từ khiến cho ca khúc triển khai xong - Nỗi nhớ mùa đông. Bài bác hát thành lập khi Phú Quang vẫn ở sài Gòn, lòng domain authority diết nhớ quê hương, Hà Nội, nhớ tín đồ thân, bạn bè, nhớ về mùa đông xứ Bắc.

Nỗi nhớ mùa đông kết hợp tuyệt vời nhất lời thơ của Thảo Phương cùng ca từ, giai điệu của Phú Quang. Được khơi gợi xúc cảm từ hầu hết câu thơ “Dường như ai đi ngang cửa/ hay là ngọn gió mải chơi?”, Phú Quang cho ra đời những câu hát tha thiết, đắm say: “Dường như ai đi ngang cửa ngõ /Gió mùa đông bắc se lòng/ Chút lá thu kim cương đã rụng/ Chiều ni cũng vứt ta đi”.

Hay từ rất nhiều câu thơ ngắn gọn:

“Làm sao về được mùa đông?Chiều thu - cây cầu...Đã gãy… Vờ như ngày đông đang về”

Nhạc sĩ viết thành lời hát dài hơn, không thiếu thốn hơn: “Làm sao về được mùa đông/ mùa thu cây ước đã gãy/ Thôi đành ru lòng bản thân vậy/ Vờ như ngày đông đã về”.

Ca khúc của Phú quang viết về nỗi nhớ mùa đông Hà Nội.

Ca khúc của Phú quang dẫn dụ tín đồ nghe về một miền quá vãng, pha trộn hư thực, ảo mộng. Toàn bộ như trước mặt, hiển hiện lân cận mà hoá ra xa xôi chẳng thể đụng tới. Do mọi sản phẩm công nghệ chỉ là công dụng của lưu giữ nhung từ bỏ nỗi đơn độc sinh ra.

Xem thêm:

Một bóng dáng “ai đi ngang cửa” vô tình lưu ý ký ức. Nhưng này cũng chỉ là “ảo giác”, “hư ảnh” do gói tròn trong nhì chữ “dường như” đầy mơ hồ. “Gió mùa đông bắc se lòng” tưởng rằng thật, là ngay lúc này nhưng cũng chỉ nên nhớ thương, tưởng tượng về một thời hạn đã qua, một mùa giá bán buốt trong quá khứ. Nhân vật dụng trữ tình dường như trôi giữa song bờ thực - ảo. Riêng nỗi cô độc bao vây lại khôn cùng thật. Toàn bộ lần lượt “bỏ ta đi”, vướng lại sự trống vắng, hoang hoải xâm chiếm. Từ bỏ “chút lá thu xoàn đã rụng” mang lại “cánh buồm xưa ấy” đều chuyển động theo hướng lìa xa. Sự đồ gia dụng không đứng yên nhưng mà luân chuyển, tuần hoàn theo quy nguyên lý của trường đoản cú nhiên. Chỉ gồm lòng bạn đứng lại cồn cào nhung nhớ.

Người nhạc sĩ lắng nghe từng xao động khẽ khàng của đời sống, “nằm nghe xôn xao tiếng đời”, bằng thấu cảm tinh tế. Nhưng lại càng đụng vào từng nốt đời thì càng gợi nhắc một dáng hình, một hoài ức xa xôi vợi. Nỗi đau vang ngân dịu nhàng cơ mà xa xót.

"Làm sao về được mùa đôngDòng sông song bờ mèo trắngLàm sao về được mùa đôngĐể nghe chuông chiều xa vắngThôi đành ru lòng mình vậyVờ như ngày đông đã vềLàm sao về được mùa đôngMùa thu cây cầu đã gãyThôi đành ru lòng mình vậyVờ như ngày đông đã về"

“Làm sao về được mùa đông” - câu hát được điệp lại nhì lần tha thiết, vang vọng. Một lời hỏi không tồn tại lời đáp trả, một mong muốn da diết, âm thầm lặng lẽ rơi vào thinh không. Thừa khứ tựa một cuốn phim quay chậm rì rì từ từ hiển thị rồi rã loãng và trở thành mất. Thừa khứ - lúc này đã phương pháp xa, đứt gãy bên trên quãng con đường dài nhọc nhoài: “mùa thu cây mong đã gãy”. Làm sao để nối lại? làm thế nào để xoa dịu phần đa vỡ tan? Sau hoài niệm là nỗi xót xa, bâng khuâng chùng xuống nơi khoảng chừng cuối câu hát: “Thôi đành ru lòng mình vậy/ Vờ như ngày đông đã về”. Câu hát là sự việc tự ủi an, vỗ về chổ chính giữa hồn. Thực trên càng hoang vắng, lạnh lùng thì bạn ta càng queo quắt quay tìm về ký ức. Bạn ta mong bám víu vào chút lưu niệm mơ hồ mà bước tiếp, nhưng mà dỗ dành riêng mình sống trong những êm đềm.

Nhạc sĩ Phú quang đã sử dụng rộng rãi từng câu hát nỗi nhớ mang đến tận cùng hình ảnh hình Hà Nội, với từng khoảng tường vàng phố cổ, gần như thân bàng hắt hiu lá đỏ quý phái mùa, với sương khói bóng gió hư ảnh… không chỉ là người đi xa hoài luyến cơ mà từng câu hát chạm vào trung tâm tình của cả những người dân đang trọng tâm lòng Hà Nội, cảm nhận ví dụ giá rét nhằm nhớ nhung về bao ngày đông xưa, nhằm nâng niu, thêm yêu thương hơn ngày đông Hà Nội.

Bài hát được rất nhiều ca sĩ trình bày với cung bậc cảm xúc, hóa học giọng riêng. Nhạc sĩ Phú Quang trung ương sự rằng mỗi ca sĩ trình bày ca khúc có một chiếc hay và chất riêng nặng nề so sánh. Ca sĩ quang đãng Lý hát dung dị, chân thành. Thu Phương hát Nỗi ghi nhớ mùa đông phần đa ngày làm việc trên khu đất Mỹ với toàn bộ cồn cào, tha thiết, mến nhớ quê hương cũng để cho nhạc sĩ khôn xiết xúc động. Xuất xắc giọng ca ráng nghệ sĩ Lê Dung nhằm lại mang lại ông nhiều tuyệt hảo đậm sâu.

Với nhiều người, Nỗi ghi nhớ mùa đông lại gắn liền tiếng hát da diết, tình cảm, đầy tương khắc khoải của Ngọc Anh. Giọng hát của nữ giới ca sĩ góp thêm phần đưa bài hát va đến tận sâu cảm giác của fan nghe.

Ngoài kia, mùa đông đang chầm lờ lững bao trùm. Ở một quán coffe nào đó, sẽ có những con bạn đang thả bản thân trong từng dòng ca khúc “Dường như ai đi ngang cửa/ gió mùa rét đông bắc se lòng…”, trầm ngâm đón gió về.