AI LÀ NGƯỜI HIỀN LÀNH NHẤT

Hiền lành là mạnh mẽ bởi chẳng tất cả ai cản lại bạn. Nhân từ là mạnh bởi vì bạn ko còn tách rời khỏi cái tổng thể – cùng cái cục bộ mới mạnh.

Bạn đang xem: Ai là người hiền lành nhất

Bạn đang xem: Ai Là NgườI hiền hậu NhấT


*

Một sư hỏi Phật: chiếc gì mạnh nhất và chiếc gì phân minh nhất? Phật nói: thánh thiện là khỏe khoắn nhất.

Jesus nói, ‘Người nhân từ là fan được ân huệ, chúng ta sẽ thừa kế trái khu đất này.’ vạc biểu này còn có vẻ ngớ ngẩn, cùng với người hiền từ sao? – họ chưa lúc nào đủ để thừa kế trái đất. Và chúng ta không thể ý niệm được rằng chúng ta sẽ có tác dụng kế quá trái khu đất này. Tuy vậy Jesus đã nói điều gì đấy rất chân lí: Người hiền đức là được ân huệ.

Và khi ông ấy nói họ sẽ kế thừa trái đất, ông ấy đang nói thuộc thông điệp mà lại Phật nói. Hiền từ là mạnh nhất – đó là nghĩa của ông ấy khi ông ấy nói họ thừa kế trái đất.

Hiền lành là mạnh, tuy thế mạnh hiện thời ngụ ý hoàn toàn khác. Hiền hậu là dũng mạnh bởi vì hiện thời chẳng gồm ai ngăn chặn lại bạn. Hiền hậu là mạnh chính vì bạn ko còn tách rời khỏi cái tổng thể – và cái toàn thể mới mạnh. Hiền hậu là mạnh cũng chính vì bạn không còn tranh đấu, và không tồn tại cách như thế nào để bạn bị thất bại. Hiền hậu là mạnh, cũng chính vì với cái tổng thể bạn đã đoạt được được. Mọi thành công đều là với loại toàn thể. Nhân hậu là mạnh bởi vì bạn đang cưỡi trên con sóng của loại toàn thể. Bây chừ không có khả năng nào cho chính mình bị thất bại.

Điều đó có vẻ như nghịch lí, chính vì người nhân từ là người không thích chinh phục. Người thánh thiện là người sẵn sàng bị thất bại. Lão Tử nói, ‘Không ai rất có thể đánh bại ta chính vì ta đã đồng ý thất bại rồi. Hiện giờ làm sao ông rất có thể đánh bại được fan đã thất bại? Lão Tử nói, ‘Không ai hoàn toàn có thể đánh bại được ta bởi vì ta đang đứng ở đoạn người cuối cùng trên quả đât này. Ông cấp thiết đẩy ta ra lại phía sau thêm nữa – không có chỗ “sau nữa”. Ta là người sau cùng rồi.’ Jesus cũng nói, ‘Những người đứng cuối cùng trên thế giới này đang là người thứ nhất trong quốc gia thượng đế.’

Những fan ở ở đầu cuối mà vẫn là người đầu tiên sao? Điều đó bên cạnh đó không thể giành được trên trái đất này. Trong trái đất này, những người năng nổ, fan bạo hành, đều sở hữu xu hướng gồm quyền lực, có xu thế thắng lợi. Các bạn sẽ thấy những người điên độc nhất ở gần như vị trí quyền lực tối cao nhất, chính vì để đạt tới điểm đó bạn ta gần như phải vạc rồ bởi quyền lực, phải cạnh tranh tới nút đó. đối đầu và cạnh tranh tàn bạo cho tới mức làm thế nào người nhân từ lành hoàn toàn có thể đạt cho tới trạng thái quyền lực được? Không… nhưng điều này không cần là ý nghĩa.

Khi Phật nói, thánh thiện là dạn dĩ nhất, ông ấy sẽ nói các bạn không thể vượt mặt được bạn hiền lành cũng chính vì người đó không tồn tại ham ước ao chinh phục. Bạn không thể nghiền buộc được người thánh thiện phải là fan thất bại bởi vì người đó chưa lúc nào muốn thành công cả. Bạn không thể xay buộc người nhân từ phải là tín đồ nghèo, bởi vì người đó không tồn tại ham mong mỏi là bạn giầu. Nghèo là giầu của fan đó. Không hẳn là bất kể ai đặc biệt chính là cách sống của bạn đó. Là không có ai cả chính là phong cách sống của người đó.

Bạn có thể lấy được gì từ tín đồ đó? fan đó không tồn tại cái gì cả. Tín đồ đó tất yêu bị lừa, fan đó cần yếu bị cướp. Thực tế, bạn đó thiết yếu bị phá huỷ chính vì người đó đã buông xuôi cái hoàn toàn có thể bị phá huỷ. Fan đó không tồn tại cái ngã, không có phiên bản ngã của riêng rẽ mình.

Chuyện xẩy ra khi Alexander trở lại từ Ấn Độ, ông ta ý muốn đem theo một sannyasin về cùng. Khi ông ta tới chinh phục Ấn Độ, thầy ông ta, triết gia béo phệ Aristotle, vẫn bảo ông ấy, ‘Khi thánh thượng quay trở về, xin hãy mang về cho ta một món quà. Ta mong thấy một sannyasin từ Ấn Độ.’ Đó là cái gì đó rất nguyên bản của phương Đông. Đóng góp kia thuộc về phương Đông. Châu âu đã đến những binh sỹ vĩ đại, phương Đông sẽ cho các sannyasin vĩ đại. Aristotle bị mải mê với chính phát minh về đặc điểm sannyas, nó là gì.

Alexander, khi quay về, mới nhớ ra. Ông ta dò hỏi. Mọi tín đồ của làng nơi ông ta trú lại sẽ bảo ông ấy, ‘Vâng, có một sannyasin đấy, nhưng cửa hàng chúng tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ không thể mang ông ấy lại được đâu.’ Ông ta mỉm cười to vào sự ngớ ngẩn xuẩn của dân làng, chính vì ai có thể ngăn cản được Alexander? Ông ta nói, ‘Nếu ta hy vọng đem Himalaya tới, trong cả chúng cũng trở thành theo ta. đến nên các ông bà chớ lo, hãy nói cho ta chỗ ông ấy ở.’ họ bảo đến ông ấy.

Người này là một trong nhà tu khổ hạnh nai lưng trụi, một người trần trụi sẽ đứng ngay mặt bờ sông bên phía ngoài làng… một tín đồ đẹp. Dandamis là tên ông ta – đó là cách các nhà viết sử của Alexander đã nhớ cho tới ông ta. Hai bộ đội được phái tới. Chúng ta bảo sannyasin này, ‘Alexander Đại đế ước ao ông theo ông ấy. Ông sẽ là vị khách hàng hoàng gia. Bất kể cái gì ông phan xuân cần đều sẽ được chu cấp đầy đủ, những tiện nghi sẽ được thiết kế thành có thể. Xin ông hãy chấp nhận lời mời.’

Người nai lưng trụi này bắt đầu cười. Ông ta nói, ‘Ta đã vứt bỏ mọi sự long dong rồi. Ta không đi đâu thêm nữa. Ta đang về nhà.’

Họ nói, ‘Đừng ngây ngô si. Alexander vĩ đại rất có thể buộc ông cần đi. Trường hợp ông ko đi như vị khách, ông đã đi như tù hãm nhân. Lựa chọn là phần của ông. Bằng cách nào đi chăng nữa thì ông cũng bắt buộc đi.’

Ông ta lại bước đầu cười. Ông ta nói, ‘Ta vẫn vứt quăng quật mọi máy mà hoàn toàn có thể bị nỗ lực tù. Ko ai hoàn toàn có thể làm ta thành tù túng nhân được. Ta là từ do.’

Đích thân Alexander tới. Ông ta tuốt gươm ra cùng ông ta bảo sannyasin, ‘Nếu ông không đi thuộc ta, lưỡi gươm này đang tại chỗ này và ta đã chặt đầu ông.’

Sannyasin này nói, ‘Ông hoàn toàn có thể làm được điều đó. Thực tế ta vẫn làm điều này rồi. Ta sẽ đích thân chặt đầu ta rồi. Với nếu ông chặt đầu ta, ông vẫn thấy nó rơi xuống đất cùng ta cũng biến thành thấy nó rơi xuống đất, bởi vì ta đã trở thành nhân chứng.’

Tương truyền rằng Alexander tất yêu nào thu được gan góc để giết chết con bạn này. Ông ấy niềm hạnh phúc thế, ông ấy bạo gan thế, ông ấy phúc lạc thế.

Khi Phật nói, hiền hậu là mạnh nhất, ông ấy ý niệm người không tồn trên như phiên bản ngã là người hiền lành. Tín đồ không trường tồn như phiên bản ngã quan trọng bị chinh phục, cần yếu bị đánh bại, cần thiết bị tiêu diệt. Người này đã vượt ra ngoài.

Bằng phương pháp vượt ra ngoài bản ngã, các bạn vượt ra bên ngoài cái chết. Bằng việc vượt ra ngoài bản ngã, bạn vượt ra bên ngoài thất bại. Bằng bài toán vượt ra ngoài phiên bản ngã, chúng ta vượt ra ngoài sự bất lực. Đây là khái niệm hoàn toàn khác về mạnh – mạnh mẽ của sannyasin.

Mạnh này không khởi đầu từ xung đột. Mạnh này không được tạo thành từ rửa sát. Bạn nói điện được tạo ra từ cọ sát. Bạn có thể tạo ra điện từ những việc cọ sát, bạn cũng có thể tạo ra lửa từ rửa sát. Nếu khách hàng xoa xuất xắc tay, chúng sẽ trở buộc phải nóng. Có sức mạnh thoát ra từ bỏ cọ sát – vày xung đột. Cùng có sức mạnh bắt nguồn từ cộng tác – không vày cọ cạnh bên mà do hài hoà. Đó là điều Phật nói – ‘Người trong hài hoà với đạo là tín đồ vĩ đại.’ tín đồ trong hài hoà với đạo là mạnh. Mà lại trong hài hoà cùng với đạo, fan ta đề nghị là bạn hiền lành.

Người được ân tình là tín đồ hiền lành. Chắc hẳn rằng họ sẽ thừa kế trái đất này. Lịch sử sẽ không lúc nào biết về họ, chính vì lịch sử chẳng liên quan gì tới họ cả. Lịch sử vẻ vang chỉ biết tới cọ sát, lịch sử dân tộc chỉ được cho là tai hoạ. Lịch sử chỉ biết tới những lái buôn tai hoạ. Lịch sử vẻ vang chỉ biết tới bạn điên – bởi vì lịch sử chỉ ghi lại khi cái gì đấy đi sai. Khi mọi thứ tuyệt vời trong hài hoà, nó sinh hoạt ngoài thời gian và cũng ở bên cạnh lịch sử.

Lịch sử không tường trình các về Jesus – thực tiễn chẳng có gì cả. Nếu gớm Thánh mà không tồn tại trong sự tồn tại, thì dường như không có bản ghi nào về Jesus cả. Cùng tôi mong muốn nói cho bạn rằng nhiều người dân như Jesus sẽ tồn tại, nhưng họ không có bản ghi nào về bọn họ cả. Lịch sử vẻ vang chưa bao giờ ghi ghi chú nào. Họ thánh thiện lành, họ im lặng, bọn họ trong hoà hợp, sâu trong hài hoà tới mức thậm chí không một đẩy sóng được tạo ra quanh họ. Họ tới rồi họ đi, và họ thậm chí đang không để lại vết chân nào.

Lịch sử đang không lưu lại chư phật. Đó là lí chính vì sao khi bạn nghe nói về vị Phật hay Mahavira hay Zarathustra, họ có vẻ như những nhân đồ gia dụng huyền thoại, không mang ý nghĩa lịch sử. Bên cạnh đó là họ chưa lúc nào tồn tại, tốt họ chỉ trường tồn trong giấc mơ của con người, xuất xắc họ chỉ mãi mãi trong thơ ca của vài người lãng mạn, tưởng tượng. Bọn họ trông như fan được thoả ước. Họ trông như cách con người ý muốn con bạn phải là vậy… tuy vậy không thực tế. Họ sẽ là người thực đấy. Bọn họ thực đến mức không dấu tích nào được để lại ẩn dưới họ.

Chừng nào các bạn còn chưa tạo ra được tai hoạ nào đó, bạn sẽ không còn lại chữ kí của chính mình trong lịch sử. Đó là lí chính vì sao lịch sử dân tộc chỉ đánh dấu chính trị, cũng chính vì chính trị là nguyên tắc của tai hoạ. Chính khách là trong xung đột. Tín đồ tôn giáo sinh sống trong hài hoà. Tín đồ đó sống như cây cối. Ai đánh dấu cây cối? bạn đó sinh sống như cái sông. Ai khắc ghi dòng sông? bạn đó đi như mây. Ai bận tâm tới mây?

Người nhân hậu là bạn trong hài hoà. Cùng Phật nói tín đồ đó là fan mạnh nhất. Tuy nhiên khái niệm bạo gan này là trọn vẹn khác. Để đọc nó, cũng tốt là bắt buộc nhớ vài điều.

Khi chúng ta đi cùng với cái toàn thể, chúng ta thành công. Mẫu toàn thể khi nào cũng thành công, bạn không bao giờ.

Ở Nhật phiên bản họ tất cả một kỹ thuật hay – aikido (nhu thuật). Từ bỏ ‘aikido’ xuất phát từ từ ‘ki’ (khí). ‘Ki’ tức thị lực. Cùng từ này vào tiếng trung quốc là ‘chi’. Trường đoản cú ‘chi’ mà có t’ai đưa ra (Thái khí) – dòng đó nữa cũng ngụ ý lực. Từ tương tự với ki và đưa ra trong tiếng Ấn Độ là tự ‘prana’. Đó là một trong khái niệm hoàn toàn khác về lực.

Trong aikido họ dạy rằng lúc ai đó tấn công bạn, chớ ở vào cầm xung đột với những người đó – trong cả khi ai đó tấn công bạn. Hãy hợp tác ký kết với tín đồ đó. Điều này còn có vẻ như chẳng thể được, nhưng tín đồ ta có thể học được thẩm mỹ này. Và khi bạn đã học tập được nghệ thuật này, bạn sẽ cực kì ngạc nhiên rằng điều này xảy ra – bạn có thể hợp tác ngay cả với quân địch của mình. Khi ai đó tấn công bạn, aikido nói hãy đi cùng bạn đó.

Thông thường, khi ai đó tấn công bạn, chúng ta trở phải cứng rắn, bạn trở bắt buộc cứng ngắc. Nhiều người đang trong xung đột. Aikido nói thậm chí là hãy thừa nhận sự tiến công theo cách rất đáng yêu. Hãy tiếp nhận nó. Nó là món kim cương từ kẻ thù. Bạn đó đã đem tích điện lớn tới mang lại bạn. Hãy tiếp nhận nó, hấp thụ nó, chớ xung đột.

Lúc lúc đầu điều đó có vẻ như như không thể nào được. Làm thế nào được? cũng chính vì trong hàng cố gắng kỉ bọn họ đã được dạy dỗ về một ý tưởng lực, và đó là phát minh về xung đột, cọ sát. Bọn họ chỉ biết một lực và sẽ là của tranh đấu. Chúng ta chỉ biết một lực, và chính là của không, nói không.

Xem thêm:

Bạn rất có thể quan sát điều đó ngay cả trong trẻ con nhỏ. Giây phút đứa trẻ bước đầu trở nên hòa bình chút ít, nó bắt đầu nói không. Người bà mẹ nói, ‘Không đi chơi.’ Nó nói, ‘Không, bé cứ đi.’ Người mẹ nói, ‘Im đi.’ Nó nói, ‘Không. Con mong muốn hát cùng nhảy.’ Sao này lại nói không? Nó đã học tuyến đường của lực. ‘Không’ làm cho nó một lực.

Aikido nói, ‘hãy nói có’. Khi quân thù tấn công bạn, hãy chấp nhận điều đó như món quà. Hãy tiếp nhận nó, hãy biến xốp. Đừng biến đổi cứng nhắc. Hãy trở thành biến hóa năng động nhiều nhất rất có thể được. Hãy chào đón món quà này, hấp thụ nó, và tích điện từ quân thù sẽ bị mất và các bạn sẽ trở thành người sở hữu nó. Sẽ sở hữu cú nhảy năng lượng từ quân địch sang bạn.

Vị thầy về aikido, cho dù không tấn công nhau, vẫn chinh phục. Thầy chinh phục bằng việc không tiến công nhau. Thầy rất là hiền lành, khiêm tốn. Quân địch bị phá huỷ bởi vì thái độ riêng của tín đồ đó. Tín đồ đó đang tạo ra đủ chất độc hại cho bạn dạng thân mình; không có nhu cầu để các bạn giúp fan đó. Fan đó mang ý nghĩa tự tử. Fan đó tự tận bằng việc tấn công. Không có nhu cầu cho bạn đánh nhau với người đó.

Thỉnh thoảng các bạn hãy thử điều đó đi. Bạn đã quan ngay cạnh nó – cùng hiện tượng này xảy ra theo nhiều cách. Bạn thấy fan say bước tiến trên đường, và nỗ lực rồi anh ta vấp ngã xuống cống. Cơ mà anh ta lại không bị thương. Đến sáng bạn sẽ thấy anh ta tiếp cận văn phòng, trọn vẹn mạnh khoẻ với ổn thoả. Cả đêm anh ta đã bên trong cống. Anh ta ngã, mà lại anh ta lại không làm gẫy xương sườn của chính bản thân mình hay xương ống, anh ta không trở nên gãy xương. Chúng ta ngã – và các bạn lập tức bị gãy xương. Điều gì xẩy ra khi tín đồ say ngã? người đó ngã tổng thể thế, người đó đi cùng điều đó. Fan đó say, tín đồ đó quan trọng kháng cự lại được.

Người ta nhắc về Trang Tử… Ông ấy bắt gặp một tai nạn. Cái xe trườn kéo bị lộn ngược, rơi xuống mương. Người lái xe bị thương nặng nề lắm, người chủ cũng bị thương; ông ta bị gẫy xương. Nhưng bạn say cũng đi trên chiếc xe bò đó cùng người chủ. Anh ta lại không trở nên thương chút nào. Anh ta thậm chí là không phân biệt về điều sẽ xảy ra, anh ta đã ngáy. Anh ta ngã ra trên đất. Những người dân khác đa số kêu khóc còn anh ta ngủ say. Trang Tử nói, ‘Thấy điều này, ta phát âm điều Lão Tử ngụ ý khi ông ấy nói “hãy buông bỏ”.’

Trẻ em đang làm vấn đề này mọi ngày. Chúng ta quan sát trẻ nhỏ mà xem. Một ngày dài chúng té chỗ này nơi nọ, nhưng bọn chúng lại không biến thành thương. Chúng ta làm cùng điều này mà xem. Điều đó sẽ là chẳng thể được so với bạn – bạn sẽ phải bị gửi vào bệnh viện. Trong một ngày, hai mươi bốn giờ, các bạn sẽ bị chuyển vào bệnh viện. Trẻ nhỏ ngã trong sự hoà điệu. Khi chúng ngã chúng không chống cự lại, bọn chúng không kháng lại vấn đề ngã, chúng không nỗ lực tự bảo vệ mình. Bọn chúng không thành cứng nhắc. Thực tế, bọn chúng ngã theo phong cách rất thảnh thơi.

Aikido – nhu thuật, t’ai bỏ ra – thái khí, tốt điều Jesus gọi là việc hiền lành, điều Phật gọi là sự hiền lành, tuỳ trực thuộc vào cùng một nguyên lí – nguyên lí về sự hài hoà.

Bạn vẫn demo nó vào cuộc sống của mình đấy; các bạn vẫn thử trong những thực nghiệm nhỏ. Ai đó tát vào khía cạnh bạn. Hãy thử hấp thụ nó, mừng đón nó. Hãy cảm thấy vui tươi rằng người đó đã xả ra tích điện lên mặt chúng ta – và xem điều đó cảm thấy vắt nào. Bạn sẽ có một cảm xúc khác toàn bộ. Và điều này đã xảy ra nhiều lần mà không có nhận biết. Một người các bạn tới cùng vỗ sườn lưng bạn. Bạn không biết đó là ai – cố kỉnh rồi các bạn nhìn. Anh ta là chúng ta và các bạn cảm thấy sung sướng. Đó là loại vỗ bạn bè. Chúng ta nhìn lại sau và anh ta là người thù, và bạn cảm thấy bị tổn thương.

Phẩm hóa học của loại vỗ lập tức biến hóa cùng thể hiện thái độ của bạn. Nếu đó là người chúng ta thì bạn chấp nhận điều đó. Điều chính là đẹp, nó là vấn đề đáng yêu. Nếu tín đồ đó là kẻ thù, rứa thì điều ấy không xứng đáng yêu, điều ấy đầy căm ghét. Dòng vỗ vẫn vậy thôi, tích điện vẫn vậy, cùng tác động của năng lượng, tuy nhiên thái độ của khách hàng thay đổi.

Bạn hoàn toàn có thể quan sát điều ấy nhiều lần. Ngay hiện thời trời sẽ mưa. Chúng ta sắp quay trở lại nhà. Bạn cũng có thể nhận điều ấy theo phương pháp nhu thuật aikido, hay bạn cũng có thể nhận nó theo cách bình thường. Cách bình thường là sinh sống chỗ bạn sẽ thấy rằng quần áo sẽ bản thân bị ướt, hay bạn có thể bị cảm, tốt điều này rất có thể xảy ra, hay điều nọ rất có thể xảy ra. Và bạn sẽ đối lập cùng với cơn mưa. Các bạn sẽ chạy về nhà trong tâm trạng xấu, đối kháng.

Điều này đã xảy ra nhiều lần rồi. Các bạn thử nhu thuật aikido. Bạn thảnh thơi, bạn tận thưởng giọt mưa rơi lên mặt mình. Nó cực kỳ đẹp. Nó êm ả dịu dàng thế, thật sạch sẽ thế, thoả thích thế. Vật gì sai trong việc áo xống bạn bị ướt nào? Sao lại lo lắng về điều này thế? Chúng hoàn toàn có thể khô đi chứ. Nhưng mà sao lại bỏ qua cơ hội này? Trời vẫn hội nhập cùng với đất. Sao lại bỏ lỡ cơ hội này? Sao không dancing múa cùng với nó?

Đừng nhanh chóng và chớ chạy. Hãy đi chậm, tận hưởng. Hãy nhắm mắt lại và cảm xúc giọt nước rơi lên mi đôi mắt mình, lăn bên trên khuôn phương diện mình. Hãy cảm thấy bài toán chạm của nó. Hãy gật đầu nó… món rubi của bầu trời. Và hốt nhiên nhiên các bạn sẽ thấy – nó đẹp thật, và bạn chưa khi nào nhìn vào nó theo cách đó.

Hãy thử điều ấy trong những tay nghề sống bình thường. Xung tự dưng thì bạn lúc nào cũng nghỉ ngơi trong nó rồi. Bây giờ hãy demo hoà hợp. Và bỗng nhiên các bạn sẽ thấy – toàn thể chân thành và ý nghĩa thay đổi. Nắm thì bạn không hề trong đơn với từ nhiên. Bỗng nhiên mặt trời mọc lên, mây đã biến đổi mất, và ánh sáng vĩ đại rơi xuống khuôn phương diện bạn. Hãy dìm lấy nó một cách thoải mái, thừa nhận lấy nó như món rubi tình yêu thương từ mặt trời. Nhắm mắt lại, hấp phụ nó. Hãy uống ánh nắng này. Hãy cảm thấy hạnh phúc, được ân huệ. Và các bạn sẽ thấy – sẽ là một năng lượng khác toàn bộ.

Bằng không thì bạn bước đầu vã mồ hôi. Chúng ta có thể vẫn vã mồ hôi, chính vì nhiệt là nhiệt, tuy vậy sâu dưới ý nghĩa đã núm đổi. Hiện nay bạn vã mồ hôi, nhưng bạn cảm thấy vui vẻ. Chẳng có gì không đúng trong bài toán vã mồ hôi. Nó lau không bẩn bạn, nó mang chất độc ra ngoài, nó làm cho thoát chất độc hại từ thân thể ra. Nó là ngọn lửa làm cho thuần khiết. Chỉ từng thái độ…

Hiền lành là bạo dạn nhất.

Và nhân từ nghĩa là thể hiện thái độ của không cọ sát, ko xung đột… cách biểu hiện của hài hoà. ‘Mình ko có, từng thượng đế có’ chính là điều về hiền lành. ‘Mình ko có, mỗi thượng đế có’ – đó là ý nghĩa của nhân hậu lành.

Thông thường bọn họ sống qua bản ngã và họ khổ sở. Và bạn dạng ngã cứ diễn giải sai. Đêm ngày hôm qua tôi new đọc một giai thoại hay:

Vài năm kia một nghị sĩ trực thuộc Uỷ ban đối nội cho tới thăm một vùng bảo tồn tín đồ da đỏ sinh hoạt Arizona, tại đó ông ta đã có tác dụng một bài bác diễn văn đầy phần lớn hứa hứa về hồ hết điều tốt hơn, như những chính khách hàng thì bao giờ cũng có tác dụng vậy. ‘Chúng ta đang thấy,’ ông ta nói, ‘một kỉ nguyên thời cơ mới cho người da đỏ.’ Nghe điều này những tín đồ da đỏ la hét vang ‘Hoya! Hoya!’

Được cồn viên, vị nghị viên tiếp tục, ‘Chúng tôi hứa sẽ làm cho trường học và đào tạo và huấn luyện kĩ thuật tốt hơn.’ ‘Hoya! Hoya!’ thính trả lại reo vang với khá nhiều nhiệt tình. ‘Chúng tôi cam đoan có cơ sở y tế và giúp đỡ thuốc men xuất sắc hơn,’ vị nghị sĩ nói. ‘Hoya! Hoya!’ fan da đỏ lại kêu lên.

Với nước đôi mắt lăn nhiều năm trên đụn má, vị nghị viên chấm dứt, ‘Chúng tôi cho tới với chúng ta như những người bình đẳng, như các người anh em, vì thế hãy tin cậy vào chúng tôi.’ không gian rung lên với tiếng ‘Hoya! bạo phổi và dài’

Rất lấy làm cho thoả mãn vì sự đón tiếp này, vị nghị sĩ bước đầu chuyến đi thăm quần thể bảo tồn. ‘Tôi thấy chúng ta có giống trườn gia súc giỏi ở đây,’ ông ta nói. ‘Tôi rất có thể xem xét chúng được không?’

‘Nhất định rồi, hãy theo lối này,’ viên trưởng tộc nói, ‘nhưng phải cẩn trọng đừng gồm dẫm vào hoya đấy.’

Bảng té chỉ là hoya thôi, sự đọc lầm. Nó ko tồn trên – vậy mà này lại là thứ dơ bẩn nhất hoàn toàn có thể có. Chính phát minh rằng ‘Ta bóc tách rời với việc tồn tại’, là không sạch thỉu. Chính ý tưởng rằng ‘Ta yêu cầu tranh đấu với gốc nguồn tích điện riêng của mình’, là lẩn thẩn xuẩn cùng ngớ ngẩn.

Nhưng thỉnh thoảng, điều gì xảy ra? – bạn trong khi chinh phục. Đó là vấn đề diễn giải sai. Khi phiên bản ngã bạn thấy rằng nó đã chinh phục, đấy chưa phải là phiên bản ngã đang đoạt được đâu. Vào thực tế, điều đó chỉ là sự việc trùng hợp cơ mà thôi. Đôi khi bạn định đi sang trọng trái và toàn cục sự mãi mãi cũng đi sang trọng trái – chúng ta trùng lặp. Nhưng các bạn lại tưởng nhiều người đang thành công, các bạn nghĩ, ‘Mình đã thu được mức độ mạnh.’ Chẳng chóng thì chầy các bạn sẽ trong rắc rối, cũng chính vì nó không phải lúc nào cũng vậy. Nó tất cả thể khi nào cũng vậy chỉ nếu như khách hàng hiền lành.

Người hiền đức trở đề xuất nhạy cảm cho tới mức người đó không khi nào chống lại loại toàn thể. Fan đó lúc nào cũng nhạy cảm để cảm thấy nơi cái toàn bộ đang đi. Bạn đó cưỡi lên con ngữa và đi thuộc ngựa. Fan đó không nỗ lực chỉ hướng mang đến ngựa. Bạn đó tin yêu vào ngựa.

Chuyện xảy ra:

Với giờ phanh ken két, viên sĩ quan dừng mẫu xe xe gắn máy lại quát một đứa nhỏ tuổi đang nghịch trên cánh đồng, ‘Ta nói, cu con, cháu tất cả thấy chiếc máy bay rơi đâu đó vừa mới đây không?’

‘Không, thưa bác,’ đứa trẻ con đáp, cố gắng giấu dòng súng cao su. ‘Cháu chỉ bắn vào loại chai trên sản phẩm rào thôi.’

Đứa trẻ nhỏ có thể được tha thứ. Nó sợ rằng bao gồm thể chính vì súng cao su của nó mà cái máy bay đã biết thành rơi. Nó hoàn toàn có thể được tha trang bị nếu nó giấu loại súng cao su thiên nhiên của mình. Nhưng đây là điều cái gọi là các đậm chất cá tính vĩ đại của công ty đang làm. Đó là điều tất cả các phiên bản ngã đã làm. Họ cứ nhận định rằng mọi sự xảy ra cũng chính vì họ.

Chuyện xảy ra:

Hạn hán giáng xuống miền quê, và cha xứ trong phòng thờ nguyện cầu xin mưa. Mưa cho tới như thác đổ tới mức ngập lụt kéo tới. Một nhóm cứu hộ trên loại thuyền phát hiện ra thân phụ xứ đã ngồi trên căn nhà nhìn dòng xoáy nước trôi qua. ‘Lời nguyện cầu của ông đã được đáp ứng,’ một người kêu lên.

‘Vâng,’ fan bị bỏ rơi nói. ‘Tôi hình dung nó ko xấu đến nhà thờ nhỏ tuổi như của chúng tôi.’

Đôi khi lời ước nguyện của bạn được đáp ứng nhu cầu – ko phải chính vì lời mong nguyện của chúng ta đâu, chỉ cũng chính vì sự trùng hợp cơ mà cái cục bộ cũng đi theo mặt đường đó thôi, đi theo hướng đó thôi. Lời ước nguyện của người tiêu dùng ngẫu nhiên trùng hợp. Đôi lúc nỗ lực của chúng ta được đáp ứng chính vì chúng trùng thích hợp ngẫu nhiên. Bạn dạng ngã mang tính ngẫu nhiên. Bạn cứ thu thập phiên bản ngã mình chỉ từ những sự trùng phù hợp ngẫu nhiên.

Nhưng điều này không phải bao giờ cũng xảy ra, sẽ là lí do vì sao người ta cảm thấy khổ. Một ngày nào đó bạn thành công, ngày khác các bạn thất bại. Và chúng ta không thể tưởng tượng được điều đó – đồ vật gi xảy ra? Một trí tuệ béo bệu thế, một nhỏ người đồ sộ thế của hiểu biết, quyền lực, mức độ mạnh, logic, suy đoán – và lại thất bại sao? Điều gì đã xảy ra? bạn không thể tin được vào nó, bởi vì ngay bây chừ nó đang thành công.

Bản ngã lúc nào cũng trong rắc rối cũng chính vì không thể bao giờ cũng bao gồm trùng hòa hợp được. Đôi khi bạn đi thuộc với cái toàn thể, một giải pháp không nhà ý; đôi khi bạn không đi cùng với loại toàn thể. Khi chúng ta đi thuộc với loại toàn thể, các bạn thành công. Cái toàn thể bao giờ cũng thành công, bạn không bao giờ.